CUỘC VIỄN CHINH SĂN ĐUỔI THỜI GIAN
- mythologyfanpage
- 13 thg 4, 2023
- 3 phút đọc

Ảnh: Illustrated by Sidney Sime
Truyền thuyết kể về Karnith Zo - vị vua của Alatta, một vương quốc hùng mạnh và giàu có bậc nhất.Ngài đã đạt đến mọi vinh quang , tiền bạc và sức mạnh. Dường như ngài đã trở thành vị vua vĩ đại nhất, và không còn một kẻ địch nào dám chống lại.
Cho đến một ngày…
Karnith Zo đến thăm một ngôi đền của một vị thần cổ xưa- một vị thần đã bị quên lãng. Ngôi đền đã đổ nát và tàn lụi. Karnith Zo hỏi một ông lão: “Thứ gì đã tàn phá ngôi đền? Thứ gì đã xóa bỏ đi vị thần đã từng huy hoàng một thuở?”
“Time đã làm điều đó.”
Vị vua trở về. Ngài gặp một người đàn ông với vết sẹo chằng chịt và sự đau khổ khôn cùng trên gương mặt: “Kẻ nào đã làm thế với lão thế?”
“Time, thưa bệ hạ, là Time.”
Nhà vua trở về và triệu tập những cố vấn thân cận nhất của mình, hỏi họ về Time. Một vị cố vấn nói kể cho nhà vua về Time-con quái vật của những vị thần, kẻ tàn phá và hủy diệt. Đã từng có nhiều vị thần cố kiểm soát Time, nhưng mới chỉ có một vị thần thành công. Những người khác đều bị Time xóa sổ trong sự lãng quên.
Những cố vấn khác đều kể về Time- họ nhìn thấy nó như một thế lực phi thường, một kẻ vượt xa mọi suy nghĩ của loài người, một thực thể không thể bị khuất phục.
Và vị vua trẻ không chấp nhận thực tế. Ông bèn triệu tập đội quân hùng mạnh nhất của mình, và chuẩn bị cho một kế hoạch điên rồ bậc nhất lịch sử- cuộc viễn chinh để truy lùng và khuất phục Time- để ngăn chặn mọi sự tàn phá của con quái vật trên thế gian này.
Đoàn quân của nhà vua hành quân qua những thành phố, làng mạc. Ở nơi đâu họ cũng được nghe kể về sự tàn phá của Time- móng vuốt nó hằn lên những nếp nhăn trên da thịt, hàm răng nó nghiền nát những nhà cửa thành quách. Nhưng không một ai biết Time đã đi đâu.Chỉ có một người chỉ cho nhà vua về phía một phế tích tàn lụi.
Đoàn quân tiếp tục đi- ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác. Họ đón trại quanh những cảnh đẹp của thế gian, với hy vọng bẫy Time tàn phá nơi đó. Đôi khi, họ chạm vào được cái bóng của Time ở nơi những gỉ sét và mạng nhện chăng.
Tháng qua tháng khác, đội quân đã dần rệu rã. Nhưng Karnith Zo thì không.Ngài không cho phép ai quay đầu, vì ngài tin kẻ thù ở ngay trước mặt.
Sau gần một năm đằng đẵng, đức vua và đoàn quân đặt chân đến làng Astarma nơi xa xôi phương Bắc. Tại đây họ đã dừng lại, nhiều người lính đã kết hôn với dân địa phương.Số khác tiếp tục cuộc hành trình vô tận.
Cuối cùng,họ đặt chân đến bờ biển phương Bắc- nơi xa hơn là đại dương vô tận. Họ thấy một ngôi làng- cổ xưa hơn mọi tàn tích mà họ từng biết đến. Và họ gặp một người đàn ông- một ông lão già đến mức không còn có thể đếm được tuổi. Ông lão bảo họ đây là Thành phố của niên đại bên trong lãnh địa của Time.
Nhà vua hỏi: “Time ở đây phải không?”
Ông lão chỉ lên tòa cung điện lớn nhất nơi trung tâm thành phố.
Nhà vua bèn quay lại đội quân của mình,bỏ ngoài tai lời can ngăn của ông lão, đem đoàn quân tấn công vào cung điện của Time. Đoàn quân giờ đã già cỗi và mệt mỏi,hành quân đến tòa tháp, trong khi Time vẫn ở trong và chờ đợi.
Nhưng khi đoàn quân đến gần tòa tháp, thì Time gầm lên,và 5 năm trời đổ sập xuống đoàn quân- khiến mái tóc họ điểm bạc và xương cốt rệu rã. Mỗi bước tiến của đoàn quân Time giáng xuống họ thêm những tháng năm nghiệt ngã. Và đến khi đoàn quân tiến đến chân tháp, thì râu tóc họ đã bạc trắng như tuyết, đầu gối run lẩy bẩy, gương mặt đầy những nếp nhăn. Họ không còn đủ sức để tấn công tòa cung điện nữa. Nhà vua buộc phải cho quân rút lui.
Đoàn quân hành quân ngược lại chặng đường đã qua, nhưng không một ai còn nhớ đến họ nữa cả. Họ nhận ra mọi nơi họ từng hành quân qua, Time đã từng ở đó. Thậm chí,khi họ về lại chốn kinh thành hoa lệ, thì tất cả chỉ là một chốn đổ nát hoang tàn, và chả còn lại ai ở đó nữa.
Nguồn: Gods of Pegana, Lord Dunsany.





Bình luận