KHI CÁC VỊ THẦN SAY GIẤC
- mythologyfanpage
- 13 thg 4, 2023
- 3 phút đọc

Ảnh: Illustrated by Sidney Sime
Sau rất lâu, rất rất lâu chơi trò chơi với vận mệnh loài người, các vị thần cũng đến lúc chán nản. Họ đã chán với việc chơi đùa cùng sự sống và cái chết - bởi một thế giới đã chẳng còn lại gì mới mẻ để hấp dẫn. Và lần đầu tiên, các vị thần cùng chìm vào giấc ngủ dài, với hy vọng khi họ tỉnh giấc thế giới sẽ đổi thay.
Và các vị thần đã đúng. Trong lúc họ say ngủ, thế giới đã đổi thay.
Những ranh giới dần bị phá vỡ. Ba tay sai hùng mạnh nhất của Mung- Famine (Đói Kém), Drought (Hạn Hán), và Pestilence (Bệch Dịch) - đã không còn ai kiểm soát và lang thang khắp thế gian. Đôi mắt xanh của Famine, đôi mắt đỏ của Drought, đôi mắt mù lòa của Pestilence nhìn xuống những thành phố của loài người,như loài ác thú nhìn gia súc trong chuồng.
Bên ngoài biên giới Pegana, từ xa hơn những vì sao, ba Yozis (Ha, Ya, và Snyrg) - những tinh linh ác độc - chèo con thuyền của chúng ngược dòng sông Im Lặng - băng qua cánh cổng của Pegana, nơi hai tinh tú canh gác Yum và Gothum cũng đã say ngủ. Chúng băng qua đại sảnh của Pegana - nơi đặt tấm bia đá bốn mặt lưu giữ quyền năm của những vị thần - Sức Mạnh,Tri Thức, Lãng Quên - và từ cuối cùng thì không ai có thể đọc lên nổi. Ba Yozis đã đọc được tấm bia, và tiếp tục hành trình xuống hạ giới. Chúng đã có quyền năng như những vị thần. Và giờ, chúng muốn được thờ phụng như những vị thần.
Nhưng khi chúng ngồi trên đỉnh núi thiêng cao nhất thế gian, và chờ đợi,chẳng có một ai làm tín đồ của chúng- không ai cầu nguyện tên chúng, không ai cúng tế gì cho chúng hay chém giết nhân danh chúng.
Và chúng không thể chờ đợi trên đó mãi. Ba Yozis lên con thuyền của chúng và bắt đầu đi tìm những tín đồ của mình.
Chúng đến một hòn đảo nơi các ngư dân sinh sống, tuyên bố mình là thần và đòi các ngư dân thờ phụng chúng. Họ đáp, “Chúng ta thờ thần sét Rahm, và không thờ vị thần nào khác”
Chúng lại đi, đến một bờ biển và gặp một ông lão. Chúng đòi được thờ phụng, và ông lão đáp: “Chúng ta chỉ thờ phụng những vị thần Pegana cao quý." Chúng nói ,“Những vị thần của Pegana đã say ngủ, và trên trần điện đã chăng kín tơ của con nhện Sniracte. Chúng sẽ không nghe hay đáp lại những lời nguyện cầu đâu.”
Và ông lão đáp: “Dù các vị thần Pegana có nghe thấy hay không, thì chúng ta chỉ nguyện cầu tên họ.”
Ba tên Yozis lại đi đến một thị trấn - nơi những người dân vui vẻ hát ca. Chúng yêu cầu họ thờ phụng chúng - đổi lại là niềm vui nhân lên gấp bội. Nhưng họ chỉ thờ phụng Agrodaun- đỉnh núi thiêng bên ngoài thị trấn.
Chúng đáp: “Nhưng Agrodaun chỉ là một ngọn núi - nó không phải thần.”
Nhưng tư tế của thị trấn đáp: “Nếu Agrodaun không phải thần, nếu máu của chúng ta rót vào khe đá không khiến ngài thành thần, nếu lời cầu nguyện của mười ngàn trái tim không đủ để ngài thành thần, thì chẳng còn lí do gì để chúng ta phải thờ phụng những vị thần khác.”
Và sau đó, tư tế đã bước đến chân núi Agrodaun- kêu gọi vị thần hiển linh.Và từ đỉnh núi ngạo nghễ những tầng khói bốc lên cuồn cuộn. Ba Yozis đành bỏ đi. Chúng đi ngược sông, đến một vùng quê nơi người người làm đồng. Họ từ chối thờ phụng chúng- bởi họ chỉ thờ phụng những năm sắp đến, bằng cách lao động và tạo ra của cải,để tiệc tùng chào đón năm mới như những người dân chào đón vị vua.
Rồi chúng lại đến một thành phố cổ xưa, và gặp những cư dân trong những bộ đồ cũ kĩ.Họ thờ phụng những gì đã qua, những kí ức. Đám Yozis nguyền rủa tất cả và bỏ đi.
Cuối cùng, chúng đặt chân đến một hòn đảo hoang vắng- nơi không có con người mà chỉ có một đàn khỉ đầu chó. Dĩ nhiên chúng chẳng có thần. Đám Yozis yêu cầu đám khỉ thờ phụng chúng để được thành người. Và đám khỉ đồng ý. Nhưng tiếc thay,khi đám khỉ mang hình dáng con người,thì linh hồn chúng vẫn là loài động vật.
Trong khi đó, các vị thần Pegana đã thức giấc.
Nguồn: Gods of Pegana, Lord Dunsany.





Bình luận