ROON- VỊ THẦN CỦA CHUYỂN ĐỘNG, VÀ HÀNG NGÀN VỊ GIA THẦN BẤT ĐỘNG
- mythologyfanpage
- 12 thg 4, 2023
- 3 phút đọc

Ảnh: Alex Mitchell
Roon là vị thần của sự chuyển động và những con đường. Ông không bao giờ dừng lại.
Roon bước đi trên trái đất. Ông nhìn nước. Roon ra dấu hiệu của Roon, và nước rời khỏi núi đồi, hòa thành suối, thành sông, để tiến ra biển cả.
Roon dạo trên bầu trời. Ông ra dấu hiệu của Roon, và không khí chuyển động- tạo nên những cơn gió.
Roon mang đến sự chuyển động cho thế gian.Ông ghét những thứ bất động. Một thế giới đẹp đẽ trong mắt Roon là một thế giới không ngừng chuyển động.
Roon đi trên mọi con đường. Ông băng qua những căn nhà, những làng mạc, những thành phố, nhưng ông không bao giờ dừng lại.
Roon bảo hộ cho những kẻ du hành. Ông không cần những kẻ quỳ xuống và cầu nguyện- bởi như thế tức là dừng lại. Mỗi bước đi chính là cầu nguyện tên của Roon. Điện thờ duy nhất của Roon nằm ở rất xa xôi,chỉ là bức tượng của ông bên một cây kèn, và đôi tay đang chỉ ra xa hơn.
Trái ngược với Roon là hàng ngàn gia thần- những vị thần của những ngôi nhà bất động. Họ chỉ làm đúng một công việc của mình, và không bao giờ biến đổi.
Họ là Pitsu Kẻ chọc mèo, Hobith người xoa dịu chó, Habaniah vị thần của than hồng, Zumbiboo chúa tể của tro bụi, và Gribaun- người biến gỗ thành than,…
Vị trí lớn nhất trong số các gia thần này là Kilooloogung- vị thần của những làn khói. Ông là người gửi những lời cầu nguyện và những lễ vật từ trần gian lên thế giới của các vị thần.
Jabim là vị thần của những gì đã hỏng, cất tiếng khóc từ những phế tích, nơi đã bị bỏ rơi và quên lãng. Nỗi bi sầu của Jabim đã bắt đầu từ khi thời gian bắt đầu, và sẽ kết thúc khi Cái Kết đến, khi một thế giới mới được sinh ra. Jabim là vị thần tốt bụng nhất, vì ngài xót thương cho bất cứ thứ gì bị mất đi.
Triboogie là vị thần của Chạng Vạng. Triboogie là cha của những cái bóng. Ngài ngồi phía sau bếp lửa của Habaniah và Gribaun, không cất lên một lời nào. Nhưng khi Habaniah say giấc và Gribaun cũng gật gù, thì Triboogie và những đứa con của mình sẽ nhảy múa khắp căn phòng, nhưng vẫn không phát ra một âm thanh nào.
Cùng lúc ấy, bên ngoài căn nhà, là Hish- vị thần của yên lặng. Bầy con của ông là những con dơi- những kẻ đôi khi phá luật của cha mình, nhưng tiếng kêu của chúng là vô cùng lặng lẽ. Lời thần chú của Hish chính là tiếng ‘Suỵt’, và màn đêm trở nên yên lặng. Chỉ có loài dế là kháng cự lại mà thôi. Khi Hish đã loại bỏ mọi tiếng ồn, thì Yoharneth-Lahai-chúa tể của những giấc mơ- mới đặt chân xuống hạ giới.
Đối ngược với Hish là Wohoo- chúa tể của những tiếng ồn. Khi tỉnh giấc khỏi hang của mình, Wohoo sẽ gầm to tên mình, để âm thanh ấy vang dội cả khu rừng. Và sói, cáo và cú sẽ hú lên (hay đúng hơn, là chúng đang cầu nguyện tên của Wohoo) để đáp lại.
Khi tia sáng ló rạng trên thế gian,Triboogie và những đứa con sẽ trở lại trong góc phòng.Habaniah và Gribaun sẽ lại nổi lửa trong lò sưởi,Pitsu cù nhẹ chú mèo,trong khi Hobith gãi lưng chú chó, và Kilooloogung lại chuyển những lời nguyện cầu đến Pegana.
Nguồn: Gods of Pegana, Lord Dunsany.





Bình luận