ĐÔI MẮT CỦA ORD- MÓN QUÀ VÀ LỜI NGUYỀN
- mythologyfanpage
- 12 thg 4, 2023
- 3 phút đọc

Ảnh: Alex Mitchell
Có hai đối thủ đang ngồi đối diện trên bàn chơi.
Bàn cờ của họ là vũ trụ bao la, nơi mỗi thế giới chỉ như những nắm cát.
Quân cờ của họ là những vị thần.
Họ di chuyển những vị thần trên bàn cờ. Họ nhìn những thế giới nhỏ bé biến đổi bằng đôi mắt sáng rực qua tấm mạng che.
Họ là Fate và Chance.
Tình cờ một ngày- hay là ngày ấy đã định trước, không ai biết, Ord- nhà tiên tri được phú cho đôi mắt tinh tường hơn mọi kẻ phàm trần, đã ngước nhìn lên trời.Và ông thấy những vị thần đang đứng giữa những vì sao. Ngay khi ông chuẩn bị cầu nguyện họ, thì ông thấy những bàn tay vĩ đại đang nắm lấy những vị thần và di chuyển họ như những quân cờ. Và Ord đã biết- rằng có những thế lực vượt xa thần thánh đến ngưỡng nào.
Ord đáng ra đã có thể yên lặng. Nhưng ông đã chọn nói cho cả thế giới. Và các vị thần không thích điều đó. Và sự trừng phạt các vị thần đã giáng xuống nhà tiên tri.
Đầu tiên, họ lấy đi khỏi tâm trí Ord tất cả kí ức về các vị thần,khiến nhà tiên tri hoàn toàn hoang mang về cách thế giới vận hành.
Rồi họ lấy đi khỏi tầm nhìn Ord ánh trăng và những vì sao, để khi đêm xuống,nhà tiên tri chỉ thấy một màn đêm tuyệt vọng.
Rồi họ lấy khỏi tầm nhìn Ord mọi hình ảnh và âm thanh của sự sống, bỏ lại ông ta trong một thế giới chết chóc và tàn tạ.
Rồi họ lấy khỏi Ord những núi non và sông suối, đồng bằng hay rừng rậm. Ông chỉ còn lại một mảnh đất nhỏ bé quanh nhà, nơi hằng ngày ông đi lại, cố tìm kiếm những vị thần, nhưng không thể tìm ra.
Ngày qua ngày, các vị thần tước khỏi tâm trí Ord từng mảnh nhỏ của hình ảnh,cho đến khi ông ta chẳng còn nhìn được điều gì nữa. Và tất cả những gì Ord còn cảm nhận được là những âm thanh- tiếng vo ve của loài ong, tiếng suối chảy róc rách hay tiếng mưa rơi lộp độp
Nhưng các vị thần chưa dừng lại. Họ lấy đi của Ord mọi âm thanh. Và ông không còn cảm nhận được gì của thế giới hiện tại cả.
Nhưng Ord chưa đầu hàng. Tâm trí ông là tâm trí mạnh mẽ nhất giữa những kẻ phàm trần. Khi các vị thần lấy đi của ông hiện tại,thì ông lần về quá khứ. Từ kí ức của mình,Ord tự xây nên những căn nhà, những thành phố, những núi non sông ngòi, những chim thú, những ánh sao trong tâm trí. Và ông đã tự tạo cho mình một thế giới để sống tiếp.
Các vị thần kiên nhẫn chờ cho Ord tạo nên thế giới của kí ức, rồi ra tay xóa sạch kí ức của ông. Ord giờ chỉ còn là một thể xác vật vờ- không thể cảm nhận hiện tại,không thể nhớ nổi quá khứ, và không có ý niệm gì về tương lai.
Khi Mung cuối cùng xuất hiện trước Ord, các vị thần đã lấy linh hồn ông và biến nó thành một ngọn gió- một ngọn gió thổi vô định, mà đôi khi nếu lắng nghe, bạn có thể nghe thấy nó thì thầm: ‘Ta đã từng biết…”
Nguồn: Gods of Pegana, Lord Dunsany.





Bình luận